🔊 生活的疑问
🔊 17岁上中学的时候,我把人们对生活的很多疑问写成了一篇作文,题目是《妈妈,爸爸……为什么?》。写完以后,我有点儿担心,在作文里我只是提出了问题,而没有回答,因为我根本就不可能给出答案来。第二天上课的时候,老师让我把作文念给全班同学听。教室里非常安静,我开始朗读我的文章:
🔊 妈妈,爸爸……为什么?
🔊 妈妈,为什么玫瑰花是红的?
🔊 妈妈,为什么草是绿的,而天是蓝的?为什么蜘蛛织网而不建房子?
🔊 爸爸,为什么我不能在你的工具箱里玩儿?
🔊 爸爸,为什么我非读书不可?
🔊 妈妈,为什么我不能像你一样涂口红?
🔊 爸爸,为什么我不能在外边玩儿到晚上12点,而别的小孩儿可以?
🔊 爸爸,为什么男孩儿们总是不喜欢我?
🔊 妈妈,为什么我必须很瘦?为什么我只能看着冰淇淋、巧克力流口水?
🔊 妈,为什么我的牙那么难看?
🔊 爸,为什么我一定要戴眼镜?
🔊 妈,为什么我必须毕业?
🔊 爸,为什么我不得不长大?
🔊 妈,爸,为什么我必须出家门,离开你们独立生活?
🔊 妈,为什么您对我仍然不放心?您的女儿已经长大了。
🔊 爸,为什么我这么想念老朋友?
🔊 妈,我不明白,为什么交新朋友这么困难?
🔊 爸,为什么我非常想念在家时的日子?
🔊 爸,为什么每次遇到他的目光我的心就跳得特别快,像要跳出来一样?
🔊 妈,为什么一听见他的声音,我的双腿就发抖?我是不是很傻?为什么我一闭上眼睛,脑子里就全是他的影子?
🔊 妈,为什么您不喜欢有人叫您“外婆”?
🔊 妈,为什么孩子们一定要长大?
🔊 爸,为什么他们非走出家门,离开我们不可?
🔊 我不明白,为什么有人叫我“奶奶”?
🔊 妈妈,爸爸,为什么你们要离我而去?难道我真的再也见不到你们了吗?这让我多么难过!
🔊 为什么每个人都不得不经历生老病死?
🔊 为什么我的青春小鸟早已偷偷飞走?
🔊 为什么我的头发渐渐都白了?
🔊 为什么我弯腰摘花时手会发抖?
🔊 为什么玫瑰花是红色的呢?
🔊 读完作文,我看到一滴眼泪从老师的眼角慢慢地流了下来。这时,我突然意识到,生活不仅包括我们得到的答案,还应该包括我们提出出来的问题。
🔤 Phiên âm:
Shēnghuó de yíwèn
(Những nghi vấn trong cuộc sống)
17 suì shàng zhōngxué de shíhou, wǒ bǎ rénmen duì shēnghuó de hěn duō yíwèn xiě chéng le yì piān zuòwén, tímù shì “Māmā, bàba……wèishénme?” Xiě wán yǐhòu, wǒ yǒudiǎn dānxīn, zài zuòwén lǐ wǒ zhǐshì tíchūle wèntí, ér méiyǒu huídá, yīnwèi wǒ gēnběn jiù bù kěnéng gěi chū dá’àn lái.
Dì èr tiān shàngkè de shíhou, lǎoshī ràng wǒ bǎ zuòwén niàn gěi quánbān tóngxué tīng. Jiàoshì lǐ fēicháng ānjìng, wǒ kāishǐ lǎngdú wǒ de wénzhāng:
Māmā, bàba……wèishénme?
Māmā, wèishénme méiguīhuā shì hóng de?
Māmā, wèishénme cǎo shì lǜ de, ér tiān shì lán de? Wèishénme zhīzhū zhī wǎng ér bù jiàn fángzi?
Bàba, wèishénme wǒ bùnéng zài nǐ de gōngjùxiāng lǐ wánr?
Bàba, wèishénme wǒ fēi dúshū bùkě?
Māmā, wèishénme wǒ bùnéng xiàng nǐ yíyàng tú kǒuhóng?
Bàba, wèishénme wǒ bùnéng zài wàibian wánr dào wǎnshàng shí’èr diǎn, ér bié de xiǎo háir kěyǐ?
Bàba, wèishénme nánháirmen zǒng shì bù xǐhuān wǒ?
Māmā, wèishénme wǒ bìxū hěn shòu? Wèishénme wǒ zhǐ néng kànzhe bīngqílín, qiǎokèlì liúkǒushuǐ?
Mā, wèishénme wǒ de yá nàme nánkàn?
Bà, wèishénme wǒ yídìng yào dài yǎnjìng?
Mā, wèishénme wǒ bìxū bìyè?
Bà, wèishénme wǒ bùdébù zhǎngdà?
Mā, bà, wèishénme wǒ bìxū chū jiāmén, líkāi nǐmen dúlì shēnghuó?
Mā, wèishénme nín duì wǒ réngrán bù fàngxīn? Nín de nǚ’ér yǐjīng zhǎng dà le.
Bà, wèishénme wǒ zhème xiǎngniàn lǎo péngyǒu?
Mā, wǒ bù míngbái, wèishénme jiāo xīn péngyǒu zhème kùnnán?
Bà, wèishénme wǒ fēicháng xiǎngniàn zài jiā shí de rìzi?
Bà, wèishénme měi cì yùdào tā de mùguāng wǒ de xīn jiù tiào de tèbié kuài, xiàng yào tiào chūlái yíyàng?
Mā, wèishénme yì tīngjiàn tā de shēngyīn, wǒ de shuāngtuǐ jiù fādǒu? Wǒ shì bùshì hěn shǎ? Wèishénme wǒ yì bì shàng yǎnjing, nǎozi lǐ jiù quán shì tā de yǐngzi?
Mā, wèishénme nín bù xǐhuān yǒu rén jiào nín “wàipó”?
Wǒ de xiǎo bǎobèi wèishénme zǒng shì jǐnjǐn de zhuāzhe wǒ de shǒu?
Mā, wèishénme háizimen zǒng shì jīnglì wúqióng, ér wǒ què yì tiān dào wǎn lèi de yàomìng?
Mā, wèishénme háizimen yídìng yào zhǎng dà?
Bà, wèishénme tāmen fēi zǒuchū jiāmén, líkāi wǒmen bùkě?
Wǒ bù míngbái, wèishénme yǒurén jiào wǒ “nǎinai”?
Māmā, bàba, wèishénme nǐmen yào lí wǒ ér qù? Nándào wǒ zhēn de zài yě jiàn bù dào nǐmen le ma? Zhè ràng wǒ duōme nánguò!
Wèishénme měi gèrén dōu bùdébù jīnglì shēng lǎo bìng sǐ?
Wèishénme wǒ de qīngchūn xiǎo niǎo zǎo yǐ tōutōu fēi zǒu?
Wèishénme wǒ de tóufà jiànjiàn dōu bái le?
Wèishénme wǒ wānyāo zhāihuā shí shǒu huì fādǒu?
Wèishénme méiguīhuā shì hóngsè de ne?
Dú wán zuòwén, wǒ kàndào yì dī yǎnlèi cóng lǎoshī de yǎnjiǎo mànman de liú le xiàlái.
Zhè shí, wǒ tūrán yìshí dào, shēnghuó bù jǐn bāokuò wǒmen dédào de dá’àn, hái yīnggāi bāokuò wǒmen tíchū lái de wèntí.
Nếu bạn muốn, mình có thể phiên âm thành bính âm có thanh điệu, hoặc dịch sang tiếng Việt theo cách văn học. Bạn cần dạng nào tiếp theo?
🇻🇳 Dịch nghĩa:
Những nghi vấn trong cuộc sống
Năm 17 tuổi, khi đang học trung học, tôi đã viết một bài văn với rất nhiều câu hỏi về cuộc sống. Bài văn mang tên “Mẹ ơi, bố ơi… tại sao?”.
Sau khi viết xong, tôi hơi lo lắng, vì trong bài văn tôi chỉ nêu ra câu hỏi mà không đưa ra bất kỳ câu trả lời nào – bởi tôi thật sự không thể có được câu trả lời.
Hôm sau, trong giờ học, cô giáo bảo tôi đọc bài văn đó cho cả lớp nghe.
Lớp học im phăng phắc. Tôi bắt đầu đọc:
Mẹ ơi, bố ơi… tại sao?
Mẹ ơi, tại sao hoa hồng lại màu đỏ?
Mẹ ơi, sao cỏ thì xanh, còn bầu trời lại màu xanh lam? Tại sao nhện lại giăng tơ mà không xây nhà?
Bố ơi, sao con không được nghịch hộp dụng cụ của bố?
Bố ơi, tại sao con bắt buộc phải học hành?
Mẹ ơi, sao con không được tô son như mẹ?
Bố ơi, tại sao con không được chơi ngoài đường đến tận nửa đêm, còn những đứa trẻ khác thì được?
Bố ơi, sao các bạn trai chẳng ai thích con cả?
Mẹ ơi, sao con phải thật gầy? Tại sao con chỉ được ngắm kem và sô-cô-la mà không được ăn?
Mẹ ơi, sao răng con lại xấu thế?
Bố ơi, sao con nhất định phải đeo kính?
Mẹ ơi, tại sao con phải tốt nghiệp?
Bố ơi, sao con bắt buộc phải lớn lên?
Mẹ, bố – tại sao con phải rời khỏi nhà, sống tự lập?
Mẹ ơi, sao mẹ vẫn không yên tâm về con? Con gái của mẹ đã lớn rồi mà.
Bố ơi, sao con lại nhớ bạn bè cũ đến thế?
Mẹ ơi, con không hiểu sao việc kết bạn mới lại khó khăn như vậy?
Bố ơi, sao con cứ nhớ mãi những ngày còn ở nhà?
Bố ơi, tại sao mỗi lần chạm phải ánh mắt anh ấy, tim con lại đập thình thịch như muốn nhảy ra ngoài?
Mẹ ơi, tại sao mỗi khi nghe thấy giọng anh ấy, chân con lại run lên? Con có phải là đồ ngốc không? Sao mỗi khi nhắm mắt lại, trong đầu con chỉ toàn là hình bóng của anh ấy?
Mẹ ơi, sao mẹ không thích người ta gọi mẹ là “bà ngoại”?
Em bé của con tại sao cứ nắm chặt tay con mãi không buông?
Mẹ ơi, sao bọn trẻ lại có năng lượng không bao giờ cạn, còn con thì mệt rã rời cả ngày?
Mẹ ơi, tại sao trẻ con cũng phải lớn lên?
Bố ơi, tại sao chúng cũng phải rời khỏi nhà, rời xa chúng con?
Con không hiểu, sao có người lại gọi con là “bà nội”?
Mẹ ơi, bố ơi, tại sao hai người lại rời xa con? Chẳng lẽ con sẽ không bao giờ được gặp lại hai người nữa sao? Điều đó khiến con đau lòng biết bao!
Tại sao ai rồi cũng phải trải qua sinh – lão – bệnh – tử?
Tại sao tuổi trẻ của con đã lặng lẽ bay xa từ lúc nào?
Tại sao tóc con ngày càng bạc trắng?
Tại sao mỗi khi cúi xuống hái hoa, tay con lại run rẩy?
Tại sao hoa hồng lại màu đỏ?
Đọc xong bài văn, tôi thấy một giọt nước mắt từ khóe mắt cô giáo khẽ lăn xuống. Chính lúc đó, tôi chợt hiểu ra rằng: Cuộc sống không chỉ là những câu trả lời mà ta nhận được, mà còn là những câu hỏi mà ta đã dám đặt ra.
→ Qua bài học này, chúng ta đã hiểu rõ hơn về các từ vựng quan trọng và cách sử dụng chúng trong cuộc sống hàng ngày. Việc học tiếng Trung không chỉ giúp mở rộng vốn từ mà còn giúp ta giao tiếp hiệu quả và sâu sắc hơn với người bản xứ. Hy vọng bạn sẽ tiếp tục cố gắng và đạt được thành công trong hành trình học ngôn ngữ này!
